22

Artist statement: 

At the age of 22, I find myself waking up every morning with more questions instead of answers. My efforts to process these questions – chains of thoughts on selfhood and relationships – inspired me to create this project. I chose glass to be my main material because it is associated with reflection and fragility.

The first half of the project (Upbringing, Infatuation, Sexual Awakening and Possession) explores certain phases of life and their complexities; while the second half (Freedom, Courage, Vulnerability and Self-love) represents my attempts to “answer” those “questions.” Through this series of photographs, I want to invite multiple readings on a personal experience and suggest different sides of one human characteristic.

QUESTIONS:

Ảnh chụp màn hình (19)

Ảnh chụp màn hình (20)Ảnh chụp màn hình (21)Ảnh chụp màn hình (22)

ANSWERS:

Ảnh chụp màn hình (23)Ảnh chụp màn hình (24)Ảnh chụp màn hình (25)Ảnh chụp màn hình (26)

vô/tận

Sáng nay nắng cậy mi mắt

tôi vờ tay tìm điện thoại coi giờ

nhưng thời gian đã dừng lại.

“Lần đầu tiên trong đời, chúng ta sẽ sống bằng thời gian của chính mình! 

Giờ thì khỏi ai than phiền

thời gian nhanh,

thời gian chậm

thời gian lãng phí

thời gian vô nghĩa.”

Tôi cười phá lên rung cả giường,

mở fanfic trong mục Đánh dấu ra đọc

ước gì ngày trôi mãi không hết.

 

Ở mảnh vườn bên kia bán cầu,

bà ngoại đang tưới luống cải thì nhận được thông báo

qua loa phát thanh.

Vào nhà, bà kéo ghế lên bàn thờ ông thắp một nén nhang,

tụng kinh ngắn hơn thường lệ,

đôi bàn chân run bước về phía chân giường.

Nhắm mắt lại. Những khớp ngón tay đan chặt.

Hết một ngày.

 

Bên kia sông, trung tâm thủ đô, mẹ tôi đang rửa rau nấu cơm sáng.

Đảo mắt, với tay lấy bát trên giá. Tiếng TV đều đều:

“Hôm nay thời gian là của bạn!”

Mẹ lầm bầm: “Cho cái gì không cho, đi cho thời gian!”

Tiếp tục luộc rau, ăn sáng, chuẩn bị cho bố đi làm.

 

Anh tôi công tác trên miền núi, sáng còn mắt nhắm mắt mở

thì nghe đồng nghiệp reo hò: “Thời gian của anh em mình!!”

Ổng nhìn mấy thằng bạn điện cho người yêu

mấy sếp lục tìm tú lơ khơ trong ngăn kéo

các chị, cô lướt điện thoại lựa thắng cảnh bắt mắt.

Mở tủ quần áo, lôi ra cây đàn guitar.

 

Cô em họ lấy chồng vừa tròn năm, đọc thông báo trên Facebook bên bàn ăn.

Chồng cô bình: “Để rồi xem. Không làm lấy c’ mà ăn.”

Lão lái xe đi, cô mở group lớp cấp 3, xem lại ảnh buổi họp lớp tháng trước đã lỡ.

Ngày ấy cô đứng đầu lớp, ước mơ của bao chàng trai 17,

hoài bão thay đổi xã hội.

Giờ chớp mắt,

liệu ngày này có kết thúc hay không?

 

Con bạn thân gọi tới khi tôi đang đọc dở fanfic, còn đúng đoạn từ 16+ lên 18+.

“Mày nghĩ gì về thời gian vô tận???”

“Đụ má, đừng có nghĩ nữa thì nó mới vô tận. Cứ nghĩ, chẳng phải nhận ra cái gì cũng qua,

ai cũng già đi

hay sao?”

Nó chửi tôi hoang phí một ngày thế này. Tôi cười khùng khục, cúp máy.

 

Con bạn thân nghĩ mãi phải làm gì với thời gian vô tận.

Cuối cùng thì hết một ngày.

 

 

The Physical Impossibility of Death in the Mind of Someone Living (1991) – Damien Hirst

Published in Blue Plastic Stool

 

They tell you I’m still alive?

 

I belonged to another rhythm before. Water swayed

under my razor-edged fins, my six-hundred-kilogram body

like a baby blue feather. My jaws: two rows of frozen

flowers. Endless starvation in pitch black:

a delight. I digested plenty, darling, to survive in that bottomless

playground. Lean snakes, glossy dolphins, even stiff turtles.

Life motto: never knock on waves & trust only

blood calls. Some nights, I pondered the unlaughable

of hide and seek.

 

Now, darling, look at me.

They adore my teeth yet take away the ripping sound

of my throat. Formaldehyde chokes me

tears-dried, and they coo at my

quiescene. My body taut,

soaked in ultraviolet.

This is the beauty of letting go, they say, sticky hands locking the vitrine,

slick praises through transparency

for a creature who obeys.

 

Tune them out, darling. This half-living will replicate itself like goddamn cancer cells.

Get tipsy off your own blood. Choke on the sea for yourself.

 

Bộ sưu tập

Saying Goodbye to the Kalamazoo Students

my new poem “ithemus” 🙂

New York Arts Program

After 10 weeks–that went by so quickly it felt more like 10 days–we had to say goodbye to five students in the New York Arts Program. Since Kalamazoo students are on trimesters instead of semesters, they returned home at the end of March for a week off before their next term began. But our sadness was made a little sweeter by the fabulous final projects they left behind.

Jay, who interned at a dance studio, combined forces with Sage and Cianna who photographed and took video of two dances that Jay choreographed. The photographs and video will be part of Sage and Cianna’s final projects, as well as Jay’s application to attend the dance studio where she interned as a student this summer.

Hannah interned for an artist in the artist’s studio. For her final project, she wanted to explore mushrooms alongside her polish heritage. Mushrooms are used in many…

View original post 756 từ nữa

repeat after Dan

1. Spelling 103:

uyl

Been teaching Vietnamese how to pronouce things right white

(I am running away, but my limbs are underwater.)

Got married to a pretty white-hyped Vietnamese woman

“False flag of unity”

Uống nước rồi thì có nợ nước không?*

“Chúng mày muốn nó cút, hay có 1 anh dạy tiếng Anh hay??”**

K

(I took the knife because they told me I look better crippled.)

N

G

“D

“Eat a bag of dicks you bunch of dirty / fucking Communists” *inserts Trump photo*

American funny

L

•Translation: *(If you drink the water, do you owe the country?); **”Y’all want him to fuck off, or you want a good English teacher??”

2. Reading 201: The use of quotation marks

abc

•Translation: Article above: Dan Hauer is accused of “insulting” General Giap; article below: The case of the English “teacher” insulting the General: Ministry of Communications and Information responses.

3. Math 101:

28460341_1118151818322181_444570362_o